Tâm sự của cô gái ngành y yêu anh cảnh sát

Chuyện tình của chúng mình bắt đầu lạ lắm anh nhỉ
E cô sinh viên trường y chưa ra trường, anh chàng cảnh sát trẻ mới về nhận công tác. Nhà e có 1 quán Cafe bên đường với khoảng sân rộng rãi và thoán mát. Không biết từ khi nào nó đã được các chú cảnh sát giao thông chưng dụng làm nơi làm việc trong đó có anh. Điều đận hàng ngày sau giờ học e lại lủi thủi về nhà để phụ mẹ bán quán. Gặp nhau hàng ngày nhưng e thèm nhìn a lấy một lần đúng nghĩa, bởi A có một gương mặt lạnh lùng đến đán ghét.
Có lẽ do duyên trời anh nhỉ mà a thường bảo với e là “trong cái xui có cái hên e nhỉ “. Hôm nay cũng như mội hôm a và các chú làm nhiệm vụ tại Nhà e, trong lúc làm việc với một đối tượng say rượu bắt ngờ một tiếng vở của thuỷ tinh vang lên. E vội vàng chạy ra thì ôi thôi máu a đã đổ, nhưng a vẫn đứng đó áp chế xong đối tượng. E vội chạy vào nhà ôm thùng y tế gia đình chạy ra, e hỏi a có sao không thế anh lạnh lùng đáp lại e 1 câu ” không ” mặt cho máu cứ tuôn trào ra. E giận định bỏ vào cho xong mà không hiểu sao e cũng vào nhưng tay e lại cầm thêm tay anh đi vào.
Vệ sinh vết thương Khâu cho a 8 khâu, lúc này e mới có cơ hội nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt a nó nó không lạnh lùng đến đán ghét như tôi nghĩ. E hỏi a có đau không a lại lạnh lùng trả lời ” không”, e giận e bảo ” tôi mà biết vậy tôi bỏ cho chết luôn ” rồi đứng dậy bỏ đi a nắm vội tay e lại và nói 1 câu làm tim e loạn nhịp ” tôi biết e không nở bỏ tôi chết đâu, tôi mà chết ai sẽ lo cho e sau này “. E ngượn ngùng cúi mặt bỏ đi, và không biết từ khi e và a yêu nhau nữa. Hàng ngày e được nhìn a làm việc, những buổi hẹn hò của a và e không giống như những đôi yêu nhau khác. Rồi e cũng ra trường a cũng chuyển công tác, thời gian 2 đứa mình giành cho nhau không còn như trước nữa e đi trực đem a thì đi làm án. E yêu a chàng công an trẻ là đồng nghĩa sẽ không bao giờ có 8/3, 20/10, Noel, valentine,….. Những ngày này người e yêu phải đi tuần đi làm án để mội người có một ngày lễ chọn vẹn, e yêu a nên không hờn dỗi.
Có hôm e hỏi a ” a ơi công việc của a bây giờ là làm gì có nguy hiểm lắm không a” a xoa đầu e và cười khẽ mà không nói, e nũng nịu nói tiếp “e không muốn một ngày nào đó e phải cấp cứu cho a đâu”.
A lại xoa đầu và nói ” bé ngốc này e không cần biết a làm những gì e chỉ cần biết những gì anh làm là quê hương đất nước gì sự bình yên của a và e và của mọi người, A tự hào về bản thân mình gì có một người bạn gái như e thì e phải tự hào về bản thân mình gì đã yêu a e nhé”. Và chúng mình yêu nhau như thế đó không ồn ào không lãng mạn như bao đôi tình nhân khác a nhỉ. Mỗi khi a gọi điện cho em bảo là anh đi chạy án là e lại thấp thỏm không yên, mỗi khi có ca cấp cứu gọi báo là 1 chiến sĩ công an đang làm nhiệm vụ bị thương thì cứ như vô thức nước mắt em lại rơi e chạy như bay đến đấy. Có người nói với e như thế này a ạ ” người chiến sĩ công an khoác lên mình bộ quân phục cũng như mặc lên mình bộ áo quan Khi họ hi sinh thì quân phục sẽ thành áo quan đưa họ vào cõi chết”. Vũ khí của em là kim tiêm ống chích
Vũ khí của a là súng đạn đại liên
Đó là công việc của e của một người thầy thuốc
E chiến đấu hết mình vì sự sống
Không phân biệt kẻ ác hoặc người hiền
A là quân Nhân.
Quân Nhân thì phải hành động theo mệnh lệnh.
Cuộc chiến của a là phải thông qua cái chết để bảo vệ sự sống, đúng không a?
Nghề của em vô cùng bận rộn
Nghề của a vất vả quá mà
Để bây giờ mình bất chấp để mà yêu.
Rồi điều e lo lắng nhất cũng đã đến a nằm đó trên người đầy những vết thương, máu a chảy ướt cả bộ đồ xanh mà a và e điều tự hào. Nhưng lần này e không còn có thể cầm máu giúp a được nữa rồi, e gọi a a không trả lời dù chỉ một câu lạnh lùng như lúc ta mới gặp nhau. E ôm a vào lòng mà rào khóc như một đứa trẻ con a đã hứa sẽ tự bảo vệ mình mà a đã hứa sẽ không làm cho e phải khóc mà a. Con bao mơ ước mà a hứa sẽ thực hiện cùng e, Ước mái nhà ước những đứa trẻ. Đồng đội a chỉ nói với e một câu ” e đừng quá đau buồn mà hãy tự hào gì cậu ấy đã hy sinh vì nhiệm vụ tuyệt mật ” lại bí mật chính cái bí mật đáng ghét đó đã cướp a ra khỏi cuộc đời e và cái nhiệm vụ tuyệt mật mà a nhận đã theo a mãi mãi vào cõi vĩnh hằng. Còn nỗi đau nào hơn hả a khi e có thể chiến đấu giúp bao nhiêu người giành lấy sự sống còn với người e yêu thương nhất chính là a thì phải bất lực nhìn a nằm đó lạnh lẽo trong nhà đại thể.
Lễ tang của a được đơn vị tổ chức long trọng, ba a đã mất khi a còn bé hai mẹ con anh nương tựa nhau mà sống còn đau thương nào bằng cảnh kẻ tóc bạc khóc kẻ đầu xanh hả a. Khi chỉ huy của a làm lễ chao bằng tổ quốc ghi công mang tên a e và mẹ chỉ biết ôm nhau mà khóc…
Đưa a đi, e cũng viết đơn xin nghỉ việc e ghét phải về nhà của mình lắm gì nơi đó e lại nhớ đến a, e sợ bước chân lên những con đường ngày xưa a và e cùng nhau đi qua nhưng giờ lại chỉ có mình e, e sợ cảm giác cô đơn e sợ kí ức ùa về….. E quyết định ra đi tìm một nơi không ai biết e là ai để e có . ( Còn Tiếp )
#VP
Nguồn Bạn đọc gửi về

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *